"Nhân dân... Nhân dân... Vạn tuế... Vạn tuế..."
Thẩm Khinh Chu cảm thấy tinh thần thoáng hoảng hốt. Vô số bóng người vung tay hô to, tựa như thủy triều từng đợt từng đợt che rợp bầu trời tràn tới, dường như muốn hoàn toàn nhấn chìm hắn vào trong dòng lũ nhân đạo.
Đúng lúc này, bên tai hắn lờ mờ truyền đến tiếng gọi.
"Thẩm tiên sinh... Thẩm tiên sinh... thứ này có dùng được không?"




